Cứu tinh của tôi  

Chúng tôi tới bàn của Scott và gã chi cho tôi chỗ ngồi cạnh mình, cùng mấy lời động viên. “Cứ lạc quan lên”, gã châm chọc. “Nếu có phép màu, anh sẽ không bị đuối vì tội lười biêng, ngu ngổc, xấc láo hoặc chậm trễ, như thế rồi sẽ có ngày anh trờ thành một chuyên gia môi giới chứng khoán.” Gã cười tán thưởng câu hài hước của mình. “Và nói cho anh biết, năm ngoái, tôi kiếm được hơn 300.000 đô la từ những chiếc đồng hồ cao cấp, còn một người nữa mà anh sẽ phục vụ kiếm được hơn 1 triệu đô la.”

Hơn 1 triệu đô la? Tôi chỉ có thể hình dung cái người nữa kia là một thằng khôn như thế nào. Vói con tim nặng triu, tôi hỏi: “Người nữa là ai ạ?”.

“Sao cơ?”, gã ôn thám của tôi hỏi. “Việc gì đên anh chứ?”

cua-hang-am-thanh-gia-dinh-ha-noi

Lạy Chúa lòng lành! Tôi nghĩ bụng. Chỉ nói khi nào người ta bảo mày nói thôi, mày khờ quá! Giổng như đang ở trong lực lượng thủy quẵn lục chiến vậy. Trên thực tế tôi có ân tượng rất rõ rằng bộ phim ưa thích của thằng cha khổn kiếp này là Sĩ quan và Quý ông, và gã đang diễn một khúc phóng túng Lou Gossett cho tôi nghe – cứ giả định rằng gã là trung úy huân luyện chịu trách nhiệm về một anh chàng lính thủy đánh bộ không đạt yêu cầu. Nhưng tôi chỉ giữ ý nghĩ đó cho riêng mình, và tất cả những gì tôi nói ra là: “À, không có gì, tôi chi, ừm, hơi tò mò.”

“Tên người ây là Mark Hanna, 1 chuyên gia bán đồng hồ và anh sẽ gặp hắn ngay thôi.” Nói xong, gã trao cho tôi một tập phiếu cỡ 3×5 centimet ghi tên và số điện thoại của những thương nhân giàu có. “Cười lên và quay số đi”, gã hướng dẫn, “và chớ ngẩng cái mặt chết tiệt của anh lên trước 12 giờ đẵy”. Sau đó gã ngồi xuống bàn của mình, vớ lấy một tờ Wall Street Journal, gác đôi giày da cá sâu đen bóng lên bàn rồi bắt đầu đọc.

Tôi vừa định nhấc máy điện thoại thì cảm thây một bàn tay rắn chắc đặt lên vai mình. Tôi nhìn lên, và chi cần liếc mắt tôi cũng biết đó là Mark Hanna. Ở cậu ẵy toát lên sự thành đạt, như một Chủ nhân thật sự của Vũ trụ. Cậu ây cao to – gần 1,9 mét, cơ bắp cuồn cuộn. Cậu ấy có mái tóc đen nhánh, ánh mắt dữ dội, nét mặt đầy đặn và lốm đốm những sẹo trứng cá. Cậu ây điển trai, theo kiểu của dân buôn bán, toát ra phong thái tân thời của Greenwich Village. Tôi cảm nhận được sức cuốn hút tỏa ra từ cậu ấy.

“Jordan phải không?”, cậu ây lên tiêng, với ngữ điệu thành thật thằy rõ.

“ừ, tớ đằy”, tôi đáp, giọng đẩy bi đát. “Cặn bã hạng nhất, để phục vụ cậu!”

Cậu ấy cười thân thiện, những miêng lót vai trên bộ cánh sọc nhỏ màu ghi trị giá 2.000 đô la nhấp nhô theo tiêng cười. Rồi, bằng cái giọng to hơn mức cần thiết, cậu ây nói: “À, tớ hiểu là cậu vừa được nêm mùi vị đẩu tiên của cái làng chó chết này!”. Cậu ấy hất đầu về phía Scott.

Xem thêm tại: http://donghohoangkim.vn/

KHÁCH HÀNG QUAN TÂM NHIỀU
LIÊN HỆ TƯ VẤN
LIÊN HỆ TƯ VẤN
Only Creative Commons


WARNING: All images from Google Images (http://www.google.com/images) have reserved rights, so don't use images without license! Author of plugin are not liable for any damages arising from its use.
Title
Caption
File name
Size
Alignment
Link to
  Open new windows
  Rel nofollow